22/07/2026
TÔI HIỂU VÌ SAO MÌNH LUÔN MUỐN QUAY LẠI MIỀN TÂY.🫶
✍️…Nắng không còn gắt. Chỉ còn những vệt vàng len qua tàu dừa, in xuống nền đất loang lổ. Gió từ con rạch nhỏ phía sau khu vườn thổi tới, mang theo mùi đất, mùi lá và hương của những trái cây đang vào mùa. Xa xa, tiếng chim gọi nhau về tổ, tiếng xuồng máy vọng từ một con sông nào đó, rồi lại trả khu vườn về với sự yên tĩnh rất riêng.⛳️
Buổi chiều ấy, tôi ghé một người bạn ở Vĩnh Long.💥
Chỉ định vào chào một lát rồi đi.
Vừa thấy tôi bước vào sân, một chú đã cười rất hiền.
“Xuống hồi nào vậy con?”
Rồi quay vào trong nhà gọi một câu rất tự nhiên:
“Nhà mình… kéo thêm cái ghế nghen.”
Không ai hỏi tôi có ở lại không.
Không ai nói: “Mời em ở lại dùng bữa.”
Chỉ là kéo thêm một chiếc ghế.
Mà tự nhiên tôi thấy mình không còn là người ghé qua nữa.
Dưới tán dừa, chiếc bàn nhỏ được bày ra giữa khu vườn.🍃🥒🌿
Các anh vừa cười vừa làm cá.
Một chú ngồi nhóm bếp.
Trong nhà, cô chủ lặng lẽ mang chén đũa ra, thấy còn thiếu lại quay vào lấy thêm. Không ai phân công, cũng chẳng ai vội vàng. Mỗi người làm một việc rất tự nhiên, như thể bữa cơm chiều nào cũng bắt đầu bằng sự bình dị ấy.
Một lúc sau, trên bàn đã có con cá đồng vừa bắt, ít tôm, dĩa bắp chuối, mấy trái xoài vừa hái, vài múi mít thơm và những trái dừa còn mát.
Đó đều là những thứ khu vườn đang có.
Chẳng phải mâm cơm thịnh soạn.
Nhưng nhìn chiếc bàn nhỏ dưới tán dừa hôm ấy, tôi lại thấy đủ đầy.
Đủ đầy không phải vì nhiều món.
Mà vì mỗi món ăn đều được mang ra bằng sự chân thành.
Trong suốt bữa cơm, tôi nghe nhiều nhất là những câu nói rất mộc.🤝
“Ăn đi nghen.”
“Để anh gắp thêm miếng cá.”
“Dừa này ngọt lắm.”
“Ăn thêm chút nữa.”
Không ai nói những lời hoa mỹ.
Không ai cố làm điều gì đặc biệt.
Nhưng từng câu nói đều khiến người ngồi đối diện thấy lòng mình ấm lên.
Ngồi giữa khu vườn ấy, tôi chợt nhận ra…
Có những nơi làm mình thấy được tiếp đón.
Còn miền Tây…
Làm mình quên mất rằng mình là khách.
Khi mặt trời dần khuất sau hàng dừa, tôi cũng đứng dậy xin phép ra về.
Một chú đi theo ra tận cổng.
Chú chỉ cười rồi nói:
“Bữa nào xuống nữa… ghé nghen con.”
Tôi cũng cười.😅
“Dạ.”
Chỉ một tiếng “Dạ” rất nhẹ.
Nhưng trong lòng tôi biết…
Mình sẽ còn quay lại.
Và đúng là như vậy.
Sau buổi chiều ấy, tôi còn trở về miền Tây rất nhiều lần.
✅ Đi qua Cần Thơ, Hậu Giang, Tiền Giang, Vĩnh Long, Trà Vinh, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu, Cà Mau…
Mỗi nơi đều có những dòng sông hiền hòa, những khu vườn đầy trái ngọt và những con đường rợp bóng dừa.
Mỗi nơi đều có một vẻ đẹp riêng.
Nhưng càng đi nhiều, tôi càng hiểu…
Điều khiến mình nhớ nhất lại không nằm trong những bức ảnh.
Mà là những con người mình từng gặp.
Những con người chỉ mới quen vài giờ, nhưng đối đãi với mình như người thân lâu ngày trở về.
Có lẽ thiên nhiên đã ưu ái miền Tây bằng những dòng sông mang nặng phù sa.
Nhưng chính con người mới là điều làm cho vùng đất ấy trở nên đáng nhớ.💘
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn lại tấm hình chụp buổi chiều năm ấy…
Tôi không còn nhớ hôm đó mình đã ăn bao nhiêu món.
Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ chiếc ghế được kéo thêm dưới tán dừa.
Một chiếc ghế rất bình thường.
🪴Nhưng đủ để một người phương xa cảm thấy mình có một chỗ ngồi giữa vùng đất ấy.
Và có lẽ…
Đó cũng là câu trả lời mà tôi đã đi tìm suốt bấy lâu.
Tôi luôn muốn quay lại miền Tây…
Không chỉ vì những dòng sông, những hàng dừa hay những khu vườn đầy trái ngọt.
Mà vì nơi ấy, tôi từng gặp những con người đã làm cho một người mới ghé qua cũng cảm thấy mình được trở về.
Nếu một ngày nào đó có dịp, hãy thử dành cho mình một chuyến đi về miền Tây.
Đừng vội đi thật nhiều nơi.
☘️Cũng đừng cố tìm những điều thật đặc biệt.
Chỉ cần ngồi lại dưới một tán dừa, nghe vài câu chuyện rất đời, cùng ăn một bữa cơm dân dã với những con người chân chất.
Biết đâu…
Điều bạn mang về sẽ không chỉ là những bức ảnh đẹp.
Mà còn là một niềm tin đẹp hơn vào con người.🧍♀️
Và rồi, giống như tôi…
🧕🏻Bạn sẽ hiểu vì sao có những vùng đất, chỉ cần đến một lần, lòng đã mong ngày được quay trở lại.👄
—🌈🌈🌈—